Thế nhưng sự thật chứng minh những lo lắng của Xu Mạn là thừa thãi, chưa đến hai ngày Triệu Uyên đã mang đồ đến đây: “Lão Thẩm, liệu có phải lúc cậu quay phim quá nhập vai nên tinh thần có vấn đề gì đó không? Ví dụ như những chuyện tự mình làm nhưng lại không nhớ rõ? Trên lọ đường phèn này chỉ có dấu vân tay của cậu thôi, nếu như thật sự có trộm thì ít nhiều gì cũng phải để lại chút dấu vết chưa. Cậu nói xem, một tên trộm chạy đến nhà cậu không trộm đồ khác trong nhà mà chỉ trộm kẹo với đường, lại còn nuôi cá cho cậu nữa? Chuyện này nói thế nào cũng không thông.”
“Bây giờ cường độ làm việc của tôi không lớn, tinh thần cũng không có vấn đề gì cả. Còn nữa, tôi không thích ăn ngọt, xin cảm ơn!” Thẩm Thanh Yến nhận lấy lọ đường từ tay anh ấy, đặt lại về vị trí cũ.
Triệu Uyên đi theo anh đến sofa ngồi xuống: “Được rồi, tôi nghĩ hay là cậu lắp camera trong nhà đi? Giám sát 360 độ 24/24 giờ, chỉ cần tên trộm ngu ngốc đó xuất hiện là sẽ bị tóm gọn.”
Xu Mạn rất không hài lòng với từ “tên trộm ngu ngốc” mà người đàn ông cao lớn kia nói ra, cắm chặt rễ xuống đất hút mạnh hai ngụm.
“Tôi cũng đang có ý tưởng này, nhưng ngày mai tôi lại phải đi hơn mười ngày rồi, đợi tôi về thì lắp vậy.” Thẩm Thanh Yến ngồi xuống bên cạnh Triệu Uyên: “Hay là tôi để chìa khóa dự phòng cho cậu, cậu có thời gian thì xem hộ tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-trong-mot-goc-lan-thanh-tinh/2709787/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.