Sau khi Từ Lộ Dương cùng hai người giúp việc đi lên tầng, giả vờ nhìn quanh phòng khách: “Khăn quàng cổ có thể bị anh Thanh Yến để ở phòng khác rồi, tôi đi xem xem.”
Từ Lộ Dương đi thẳng về phía phòng ngủ, nhưng mà điều kỳ lạ chính là, cô ta không nhìn thấy cô gái xuất hiện ở ban công, các phòng trên tầng đều trống không. Cô ta và người giúp việc gây ra động tĩnh lớn như vậy, cô gái kia không lí nào lại không nghe thấy, chẳng lẽ cô ta sợ mình nên âm thầm trốn đi rồi?
Sau khi Từ Lộ Dương kiểm tra kỹ các phòng khác, lại đi đến ban công phòng ngủ nhìn một lượt, vẫn không tìm thấy cô gái kia.
Thực sự rất kỳ lạ.
Chẳng lẽ thật sự là mình hoa mắt rồi sao?
Ngay lúc Từ Lộ Dương bám vào lan can ban công nhìn ra sân, ánh mắt của cô ta lơ đãng quét qua chậu hoa lan trên bệ cửa sổ – trong chậu hoa không có gì cả, hoa lan biến mất rồi!
Từ Lộ Dương biết Thẩm Thanh Yến đặc biệt yêu thích hoa cỏ, thích nhất là hoa lan. Mà chậu hoa lan này anh đã bỏ biết bao nhiêu công sức và tiền bạc mới mua được, nhớ tới lần nước chỉ vì chậu hoa lan này mà mình bị anh trách mắng, Từ Lộ Dương bỗng có một loại cảm giác sung sướng.
Cô ta xâu chuỗi tất cả những chuyện kỳ lạ lại với nhau, và đi đến một phát hiện bất ngờ: Không phải bản thân mình hoa mắt, mà là cô gái kia cố ý tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-trong-mot-goc-lan-thanh-tinh/2709769/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.