Tần Hiểu Đồng đã cúp điện thoại.
Thẩm Thanh Yến liếc mắt nhìn hoa lan nhỏ trên bàn trà, khựng lại trong chốc lát, nhanh chóng đóng cửa phòng ngủ lại. Nhưng chỉ đóng cửa như vậy, anh vẫn luôn cảm thấy chưa đủ, lại đi lấy chìa khóa khóa cửa phòng.
Làm xong những việc này, cửa phòng khách truyền đến tiếng mở khóa, Thẩm Thanh Yến vội vàng cất chìa khóa vào túi áo, điều chỉnh cảm xúc rồi đi ra phòng khách.
Tần Hiểu Đồng và Thẩm Xuân Quân đã vào nhà, Tần Hiểu Đồng chỉ thấy mỗi anh đi ra từ phòng ngủ, bèn hỏi: “Mạn Mạn đâu? Đỡ hơn chút nào chưa?”
Thẩm Thanh Yến chột dạ gật đầu, ậm ừ: “Em ấy hiện đang nghỉ ngơi.”
“Mọi chuyện mẹ đã nghe tiểu Cao nói rồi, bây giờ chỗ nào cũng không an toàn, con ở bên ngoài phải chú ý một chút…” Tần Hiểu Đồng lại bắt đầu càm ràm.
Trước đó hai người gọi điện cho Thẩm Thanh Yến không ai nghe máy, bèn gọi cho Cao Khang Hạo mới biết được tình hình, còn biết Xu Mạn liều mình đi cứu Thẩm Thanh Yến, cặp vợ chồng già vô cùng hài lòng với người con dâu tương lai này.
Hoạn nạn mới thấy chân tình, Xu Mạn trông cũng không xấu, còn là người ngoài giới, bớt đi không ít thị phi, lại hiểu chuyện, tôn trọng người lớn, đối xử với Thẩm Thanh Yến tốt như vậy, dù đi tìm cũng không tìm được người thứ hai.
Thẩm Xuân Quân thấy Tần Hiểu Đồng vẫn cứ dông dài không ngừng, bèn chuyển chủ đề: “Lần này ít nhiều cũng nhờ Xu Mạn, sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-trong-mot-goc-lan-thanh-tinh/2709742/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.