Cô kéo lại cổ áo, cổ áo bị kéo ra có chút lớn, lộ ra làn da trắng nõn bên trong.
Thẩm Thanh Yến càng nóng hơn.
Thật là một tiểu yêu tinh thích tìm đường chết!
Trong lòng anh chửi thầm một tiếng, âm thầm nuốt một ngụm nước miếng, ngăn cản tay cô tiếp tục kéo cổ áo, tiếp theo anh quay đầu cô ra chỗ khác, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Khi viết chữ phải chuyên tâm. Em nóng, anh ra mở cửa sổ cho em.”
Thẩm Thanh Yến buông cô ra, đứng dậy mở toàn bộ cửa sổ đang đóng một nửa ra.
Gió đêm ấm áp thổi, anh không uống rượu nhưng lại có chút say.
Anh hít một hơi sâu, đứng bên cửa sổ một lúc, ngọn lửa trong lòng mới giảm bớt.
Đêm yên tĩnh, nhưng tim anh lại khó có thể tĩnh lặng.
Trong lòng anh giống như có một ác ma, luôn muốn nhảy ra ngoài, cắn nuốt lý trí, khiến anh không nhịn được muốn ăn sống hoa lan nhỏ. Anh dựa vào song sắt cửa sổ, cũng thấy mùa xuân đến rồi, quả thật có chút khô nóng khó yên.
Thẩm Thanh Yến cởi nút áo trước ngực, quay đầu lại, đúng lúc đối diện với đôi mắt quyến rũ của tiểu yêu tinh.
Thẩm Thanh Yến cười, nụ cười không nho nhã như ngày thường, ngược lại có chút xấu xa. Mỗi lần đều bị tiểu yêu tinh dấy lên ngọn lửa khó nhịn, anh cũng nên ra oai phủ đầu tiểu yêu tinh một chút.
Vì thế, anh nói: “Ngoan ngoãn tập viết, còn nhìn nữa là anh ăn em đấy.”
Xu Mạn hơi trợn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-trong-mot-goc-lan-thanh-tinh/2709735/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.