Tiểu Mộng Mô nằm trong ổ chỉ còn một hơi thở, giương đôi mắt ngấn nước đáng thương nhìn hắn.
Thanh Huyền tiên quân cảm thấy trái tim đau nói, ôm nó lên kiểm tra tình hình của nó, đồng thời dùng linh khí bảo vệ hơi thở của tiểu Mộng Mô. Trên người tiểu Mộng Mô không có vết thương nào, chỉ là trong nội tạng… có mấy thứ.
Mà những thứ này chính là những viên sỏi bình thường.
Hắn thong dong làm phép, làm tan sỏi trong bụng tiểu Mộng Mô, tiểu Mộng Mô nằm trong lòng hắn dần ổn hơn dưới tác động của linh khí.
Tiểu Mộng Mô chỉ thấy cảm giác đau đớn ở vùng bụng đã biến mất, cái bụng nhỏ được bao bọc trong vầng sáng vàng trên tay Thanh Huyền tiên quân ấm hơn, nhất thời thoải mái hơn nhiều, bèn nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.
Thanh Huyền tiên quân thấy nó không sao nữa, lúc này mới thu hồi linh lực, lại vươn tay khẽ xoa đầu nó. Tiểu Mộng Mô vẫn còn nhỏ, mới mở linh trí, tương tự một đứa trẻ hai tuổi, cũng không biết đống sỏi trong bụng nó là có chuyện gì.
Thanh Huyền tiên quân vỗ nhẹ vào lưng nó, vu.ốt ve bộ lông nó. Bản tính tiểu Mộng Mô ham chơi, giống với các loài thú khác, thích ra sau núi chơi, Thanh Huyền tiên quân không kiểm soát nó, nhưng đống sỏi trong bụng nó chính là từ sau núi…
Không biết nó đã trải qua những gì ở sau núi, vừa nghĩ đến đây, ánh mắt Thanh Huyền tiên quân trầm xuống.
Tiểu Mộng Mô trong tay hắn ngủ ngon lành, nó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-trong-mot-goc-lan-thanh-tinh/2709632/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.