Đêm hôm khuya khoắt, trên tầng hai biệt thự, liền truyền đến một tiếng cười to, dẫn tới giúp việc dưới lầu cũng không nhịn được thò đầu ra.
Hai người này, làm gì vậy?
Chẳng qua tiếp đó, gương mặt bảo mẫu liền lập tức đỏ ửng.
Bời vì, cô ta nghe được tiếng cười phu nhân im bặt, chợt, biến thành tiếng cầu xin tha thứ và tiếng mập mờ.
-
Vừa rạng sáng ngày hôm sau, Kiều Luyến mệt mỏi tỉnh lại, Thẩm Lương Xuyên lại thần thanh khí sảng.
Kiều Luyến khẽ động ngón tay như nhũn ra, suy nghĩ tới yêu cầu đêm qua của người đàn ông này, quả thực là để cho người đỏ mặt.
Bầu không khi giữ hai người, trở nên mập mờ.
Cô luôn luôn cảm giác có chút ngượng ngùng, thậm chí đều không dám nhìn tới ánh mắt của anh.
Ăn sáng xong, anh theo thường lệ đưa cô đi làm.
Chỉ là...
Lúc xe ra cửa, Thẩm Lương Xuyên chợt dừng lại, lông mày nhíu lại nhìn về chiếc xe vừa đi qua.
Anh trầm tư một chút, quay đầu xe: "Đi chỗ mẹ một chút."
Kiều Luyến gật đầu.
Hai người vừa mới đến biệt thự Hạ Diệp Hoa, Kiều Luyến mới phát hiện, chiếc xe vừa đi qua, vậy mà ngừng ở trong sân.
Cô hiếu kỳ xuống xe, liền thấy trong chiếc xe phía trước, là áo sơmi hoa đi xuống.
Ai?
Đây là... Thẩm Tử Hào?
Trách không được Thẩm Lương Xuyên bỗng nhiên trở về, thì ra bời vì thấy được xe Thẩm Tử Hào!
Kiều Luyến nghĩ như vậy, đã nhìn thấy cửa phòng khách phòng bỗng nhiên bị đẩy ra, tiếp theo, Hạ Diệp Hoa kích động hốc mắt phát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-than-bi-trom-cuoi-vo-yeu-toi-pk/577050/chuong-368.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.