Edit: Tròn
"Anh đây." Anh ôm lấy cô, cắn một ngụm lên khuôn mặt của cô, điềm nhiên như không có việc gì: " Làm sao thế? "
Làm như hoàn toàn không biết cô đang giận cái gì.
"...."
Ôn Nhan liếc mắt nhìn, giả bộ giỏi thật đấy!
" Ha ha ha ha ha!" Cố Cảnh Ngự bị cô trở mặt nhưng vẫn cảm thấy buồn cười, cô thật sự đáng yêu. Anh nhíu mày, trực tiếp vén chăn ôm cô đứng dậy: "Được rồi, bây giờ mang bảo bối đi ăn cơm thôi."
Bất ngờ bị bế lên, Ôn Nhan hoảng sợ khẽ kêu lên một tiếng, hai tay có phản xạ choàng lấy cổ anh. Cô kịp phản ứng thì phát hiện mình đang không mặc quần áo.
Cô xấu hổ, mặt đỏ ửng, hít sâu một hơi rụt đầu vào người anh, không nhịn được một cước đạp trong không khí, gào thét: "Quần áo!!"
Cô có thể cảm giác được người mình khô ráo, không nhơn nhớp như tưởng tượng, quả nhiên tối hôm qua sau khi cô ngủ thì đã có người giúp cô tắm rửa, nhưng mà cô cảm giác được một thứ khác rõ ràng hơn, lạnh!!!
Thế mà người nào đó bụng dạ đen tối lại không mặc quần áo cho cô!!!
Tâm tình của Cố ảnh đế đang rất tốt nhưng rồi anh lại bắt gặp sắc mặt cô trầm xuống, đột nhiên anh muốn cầu xin giúp đỡ, nếu anh nói là do anh quên mặc quần áo cho cô thì cô có tin không.
Ừm, thật cao hứng.
Cô Cảnh Ngự ôm cô ngồi trong lòng mình, khom người cầm lấy bộ quần áo, đôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-rat-thich-phat-duong/1871424/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.