Edit: Cải Trắng
Vẻ mặt Ôn Nhan kinh ngạc, không...không phải đâu.
Cô nhìn về phía Khương Văn, cô nhận được một ánh mặt lặng thinh từ hắn, trong phút chốc trước mắt cô như tối sầm lại, mắt trái giật giật liên tục.
Cho nên...Vừa nãy hành động của hai người họ...đều, đều bị thấy hết rồi sao?
Cố Cảnh Ngự cũng sửng sốt một chút, nhưng mà ngay sau đó anh đã lấy lại được bình tĩnh, anh cong cong môi, cầm lấy tay Ôn Nhan nhéo nhéo: " Đừng lo lắng. "
Như vậy cũng tốt.
Hiệu quả của việc này càng trở nên chân thực hơn, tất cả mọi người đều biết hai người họ là thuộc về nhau.
Có nên tài trợ thêm cho đạo diễn một chút không nhỉ?
Anh sung sướng mở miệng: " Lần này thì em không thể hối hận được nữa. "
Các minh tinh hầu như lựa chọn không công khai là vì còn có nguyên nhân khác nữa, hiện tại thì ân ái với nhau nhưng nhỡ sau này chia tay thì rất khó, nó giống như kiểu tự vả mặt mình vậy.
Cho nên mới nói, giờ cô hối hận cũng vô dụng, cả đời này của cô chỉ có thể ở chung một chỗ với anh thôi.
Ôn Nhan cố nén lại cảm giác nháy mắt hơi giật, cô đưa tay che mặt lại, giờ cứ coi như cô không tồn tại đi.
Xấu hổ chết đi được.
Một lúc sau, đạo diễn tới hỏi ý kiến của Cố Cảnh Ngự và Ôn Nhan, chuyên mục trò chơi của ông nhanh chóng đổi thành một buổi phỏng vấn. Trước vẫn chưa nói gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-rat-thich-phat-duong/1871422/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.