Edit: Cải Trắng
Cũng đừng nghĩ giọng nói của anh nhẹ nhàng là đã cho qua chuyện. Im lặng một lúc, biểu cảm trên khuôn mặt Cố Cảnh Ngự dần dần trở nên lạnh nhạt, ánh mắt anh thâm thúy, nhìn sắc mặt cũng không đoán được anh đang nghĩ gì. Ngón tay hơi co lại, cuối cùng anh vẫn mở miệng: " Anh trước tiên cứ tìm người thế thân đi. "
" Ảnh cứ chụp trước, rồi tới lúc đó có dùng hay không thì tính sau. "
Rất rõ ràng, anh bảo lần sau lại nói, ý là anh muốn đi hỏi ý kiến Ôn Nhan.
Tìm lấy hai người thế thân cũng đơn giản thôi. Nhưng việc chụp ảnh, ít nhất họ cũng cần phải khôi phục cảnh tượng khi đó, phải an bài mọi việc hết sức thỏa đáng, cần phải có một chút thời gian đấy.
Tuy rằng những việc trước kia anh xử lý đều không phải như vậy, nhưng cũng không có nghĩa là anh không biết lần này phải làm như thế nào. Nói thế này, gặp được một việc, trước tiên là phải chuẩn bị tốt, phương thức tốt nhất chính là không cần nói những điều thừa. Không đáp trả thì thôi, nhưng nếu đáp trả thì phải một phát kích đúng điểm giữa.
Sắc mặt Dương Phàm khó tránh khỏi có chút phức tạp: "...Được. "
Trước khi tới đây, thật ra hắn đã chuẩn bị tâm lý tốt. Nếu như cái tính tình đó của anh bộc phát thì hắn phải làm thế nào, hay là sự tùy hứng của anh hết rồi thì hắn phải thu dọn hậu quả ra sao. Làm sao để có thể cứu vớt hình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-rat-thich-phat-duong/1871420/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.