Edit: Cải Trắng
Đoàn người đang chuẩn bị lên máy bay, ở trong sảnh chờ còn có cả điều hòa, Ôn Nhan đang cùng khách quý đi bên cạnh nói chuyện thì bị động tác này của Cố Cảnh Ngự cắt ngang.
Ấn đường Ôn Nhan giật giật, cô liếc xéo anh một cái, đè thấp giọng nói xuống: " Cố Cảnh Cảnh, anh cố ý. "
Ở trong này nhiệt độ cao hơn, cô vừa mới cởi bớt áo khoác ra thì anh lại phủ lên người cô một lớp áo khoác nữa.
Người đàn ông nhướn mày, anh quay đầu lại đầy vẻ vô tội, anh đón lấy vali hành lý từ trong tay cô, một tay đẩy hai cái vali, một tay giữ chặt tay cô: " Cố ý cái gì? "
Anh không cố ý đâu, thật đấy, anh chỉ "thuận tiện" cố ý chút thôi mà.
Ôn Nhan nghi ngờ liếc liếc anh một cái, có phải thế không đấy? Không nhìn ra được điều gì, cô đành thu hồi ánh mắt, cô đem áo khoác của anh cởi ra, vắt ngang qua khuỷu tay mình mà cầm, chân còn thuận tiện đá anh một cái: " Tạm thời tin anh đấy. "
Động tác nhỏ này của cô là do không tự chủ được, chính cô cũng không để ý tới điều đó. Nhưng Cố Cảnh Ngự lại chú ý tới, anh không nhịn được bật cười.
Tiếng cười vô cùng trầm thấp, nhưng ở trong đại sảnh yên tĩnh lại nghe thấy vô cùng rõ ràng. Những người ban đầu vốn đang nói chuyện hay nghịch điện thoại cũng quay đầu lại nhìn.
Ngay sau đó, bọn họ giật giật khóe miệng, dứt khoát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-rat-thich-phat-duong/1871418/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.