Edit: Cải Trắng
Bả vai đang cứng đờ của Ôn Nhan chậm rãi thả lỏng: " Tôi.... "
" Bùm! " Cô vừa mới nói được một tiếng thì bỗng bên ngoài lại truyền tới một tiếng trống vang dội.
" Bùm bùm chat!! " Tiếng trống liên tiếp vang lên.
" A A A aaaa " Có một giọng nam ra sức cất cao lên, hóa ra là tiểu vương tử dòng nhạc rock and roll trong nước. Ôn Nhan bỗng chốc tỉnh táo lại.
Cố Cảnh Ngự nghe thanh âm như sắp vỡ ra này, sắc mặt anh đen kịt lại. Cảm giác không thoải mái trào ra tận bên ngoài, đây là lần đầu tiên anh cảm thấy như vậy. Thanh âm Tần Sở sao tự dưng khó nghe thế này, giờ anh rất muốn nhét cậu ta trở lại vào trong bụng mẹ.
Ôn Nhan thấy sắc mặt Cố Cảnh Ngự đen kịt lại, cô nhịn không được, phì cười thành tiếng.
Bầu không khí có chút ám muội này vì tiếng cười của cô mà tan đi, Ôn Nhan thả lỏng tinh thần. Cô nhìn Cố Cảnh Ngự, chớp chớp mắt, có chút gian xảo: " Muốn đi ra ngoài xem một chút không, tôi cảm thấy nghe khá được đấy. "
Đầu Cố Cảnh Ngự như muốn bốc khói, phải miễn cưỡng lắm anh mới duy trì được sự bình tĩnh của mình: " Tôi không cách nào thưởng thức được loại âm thanh khó nghe như thế này. "
Lúc này, âm nhạc bên ngoài quảng trường sắp đạt tới đoạn cao trào, giọng nam càng lúc càng nâng cao, càng làm cho ngọn lửa trong lòng mỗi người dâng cao hơn.
Đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-rat-thich-phat-duong/1871407/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.