*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Cải Trắng
Khương Văn vươn cánh tay ra giữ chặt lấy cô, chân thành nở một nụ cười: " Người anh em, có thể nói trước cho tôi biết, cô thích ăn gì không? "
...
Ôn Nhan có hơi kinh ngạc, một lúc sau cô phản ứng lại mới hiểu rõ ý tứ của hắn, trong nháy mắt cô liền cảm thấy có chút đau đầu. Trong mắt ánh lên một tia quẫn bách rồi nhanh chóng biến mất, cô ho nhẹ một tiếng: " Đồ ăn bình thường đều có thể ăn được, tôi không kén ăn. "
A A A!!! Tất cả là tại Cố Cảnh Ngự!
Cố Cảnh Ngự ngồi ở đành sau bàn dường như cảm giác được gì đó, anh nhạy bén nhìn lại bên này, ánh mắt dừng lại, môi mỏng hơi giương lên.
Khương Văn gật gật đầu: " Được, cũng có nghĩa là trừ món quá phức tạp ra thì còn lại đều được, đúng không? "
Ôn Nhan: "... Ừm "
Bên này trao đổi xong, đạo diễn cũng giơ còn lên chuẩn bị thổi: " Chuẩn bị sẵn sàng chưa? "
Một tiếng còi to vang lên, mấy đội ở vạch xuất phát lập tức bắt đầu.
Vừa biết lên mấy cái, Ôn Nhan lại cảm thấy không đúng lắm. Dưới chân trơn trượt, xong cả người còn xoay đi xoay lại mấy vòng, sao lại trượt chân nhiều thế này!
Bước một cái, lung lay mấy lần liền.
" Tôi đi đây! " Khương Văn tiến tới, cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-rat-thich-phat-duong/1871405/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.