Edit: Cải Trắng
Ôn Nhan hoàn toàn không có phản ứng gì, làm như không có cảm giác có tầm mắt đang nhìn chằm chằm mình. Cô đi tới vị trí của mình, vào vị trí, nhắm mắt lại điều chỉnh cảm xúc, bắt đầu nhập vai.
" < Tâm lý > cảnh số 249, action. "
Dưới ánh mặt trời.
Anh mặc một áo blouse trắng, chân tùy ý vắt chéo ngồi trên ghế, dáng người anh cao ngất, bên cạnh anh bỗng lộ ra một cái đầu nhỏ, ánh nắng từ cửa sổ xuyên qua chiếu lên một bên sườn mặt anh, hàng lông mi dậm che đi thần sắc nơi đáy mắt.
Thanh âm anh lạnh nhạt, ngón tay khẽ chuyển động trên quyển sách ở mặt bàn: " Nơi này, có kinh mạch, tên là... "
Tay anh di chuyển chậm rãi, di chuyển theo bức ảnh trong sách, tay dọc theo hướng di chuyển của mạch máu ở giữa phổi, nhìn vào có vài phần quỷ dị.
Minh Hi bên cạnh để lộ ra cái đầu nhỏ, víu lấy cánh tay anh, tay áo blouse trắng phẳng phiu giờ có mấy nếp nhăn nhỏ, ánh mắt trong sáng lóe lên tia sáng.
" Kinh mạch là gì vậy? "
" Kinh mạch à... " Khóe môi bác sĩ Quý hơi cong lên, xoa xoa đầu cô, thanh âm của anh trầm thấp mang theo khàn khàn mê hoặc, nhưng ngay sau đó lại biến mất: " Là có thể làm cho cô... "
Cảnh này diễn rất nhanh, chỉ một lần là qua được. Khi đạo diễn vừa hô cắt một cái là Ôn Nhan đứng thẳng dậy, đi tới chỗ đạo diễn xem lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-rat-thich-phat-duong/1871391/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.