*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sáng ba mươi tết, Lâm Anh Đào dùng máy tính của Tưởng Kiều Tây gửi hình cho mẹ.
Ở Hồng Kông, tuồng như lúc nào Lâm Anh Đào cũng cười, gương mặt rạng ngời đầy sức sống, khiến cho người xem nhìn thấy cũng yên tâm. Trong ảnh, cô chăm chú ăn kem, hoặc là ngồi trong căn tin đại học Hồng Kông ăn bánh Polo, cô đứng ngẩn người nghệt mặt nhìn kệ sữa tươi trong siêu thị vào buổi tối, hay đứng ở cửa phòng trọ, cúi đầu săm soi váy và giày của mình. Những bức ảnh này trông hết sức tự nhiên, ngẫu hứng, đa phần là ảnh chụp sinh hoạt bình thường, không có bố trí xếp đặt.
(*Bánh Polo hay còn gọi là Pineapple buns có nghĩa là bánh dứa.)
Mẹ gõ từng chữ, nói: [Ba con khen, chụp thế này đẹp.]
Lâm Anh Đào gõ bàn phím: [Là Tưởng Kiều Tây chụp đó ạ, để con lục ảnh trong điện thoại của anh ấy gửi qua cho mẹ xem, ba mẹ cũng sẽ thấy thiệt là đẹp.]
Cô lại gửi mấy tấm ảnh khác qua, là ảnh cô và Tưởng Kiều Tây chụp với nhau trên núi Thái Bình.
Mẹ nói: [ Kiều Tây có vẻ lại cao hơn so với lúc cấp ba.]
Sáng sớm, Tưởng Kiều Tây đã đi đến hồ bơi của đại học Hồng Kông bơi mấy vòng. Anh học ở đại học Hồng Kông ba năm, hàng ngày ngoài đi làm thêm khắp nơi, còn phải vào bệnh viện chăm sóc anh họ, cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-dao-ho-phach/2096082/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.