Ngày hôm đó, Thành Dao gần như là hồn vía lên mây mà trở về nhà, cô bấm vào khung nói chuyện trên WeChat của Tiền Hằng, rồi lại thoát ra, muốn nói gì đó, nhưng lại không biết nói gì.
Trong tay là danh thiếp của Lý Thành Hiên, Thành Dao cầm lên, rồi lại bỏ xuống.
Trong lòng cô mơ hồ đã có một quyết định.
Cô không thể đắm chìm trong ảo ảnh và tình yêu của Tiền Hằng lâu được, chuyện đó giống như nước ấm luộc ếch [1], ở trong mưa thuận gió hòa lâu dài, thì con người sẽ mất đi ý chí chiến đấu.
[1] Nước ấm luộc ếch ( ): nếu dùng nước nóng luộc ếch, con ếch sẽ nh
xổng ra ngoài, nhưng nếu dùng nước lạnh nhử trước, tăng nhiệt độ lên từng chút, tới khi đủ chín thì con ếch không nhảy ra được nữa, sẽ bị luộc chín.
Mà cũng chính lúc này, Tiền Hằng gọi video tới.
“Ngày mai anh trở về nước.” Tiền Hằng vừa mới mở miệng, đã phát hiện Thành Dao không ổn, anh nhíu mi, giọng nói cũng khẩn trương, “Em sao vậy? Không thoải mái hay đã xảy ra chuyện gì?”
Khi nghe được giọng nói trầm thấp quen thuộc của Tiền Hằng, Thành Dao đột nhiên muốn khóc, chỉ là cuối cùng cô cũng nhịn được.
“Tiền Hằng, em hỏi anh, anh thật sự tuyệt đối không định kết hôn sao?” Tiền Hằng thở phào nhẹ nhõm: “Anh còn tưởng em xảy ra chuyện gì.” Anh cười, “Không kết hôn, anh đảm bảo không kết hôn, tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện giữa đường kết hôn với em...”
“Vậy nếu như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-cung-co-ngay-nay/3371832/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.