Sau khi được chuẩn đoán mắc bệnh, anh ta cũng không nghe lời bác sĩ nghỉ ngơi cho thật tốt, bởi vì chỉ có bận rộn đến quên ngày quên đêm mới có thể ngăn chặn được cảm giác tội lỗi và tình yêu anh ta dành cho cô, có thể tạm thời xoa dịu nỗi đau đớn đến thấu xương của anh ta.
Nửa năm qua, anh ta vẫn sống, làm việc và nghỉ ngơi bừa bãi như trước đây, mấy ngày hôm trước lại ngất xỉu vì không chịu ăn gì.
Sau khi kiểm tra xong, bác sĩ nói nếu cứ tiếp tục như vậy thì có lẽ anh ta sẽ không sống được đến một năm nữa…
Anh ta không sợ chết, nhưng anh ta không muốn chết cùng với sự thù hận của cô.
Nguyễn Nam Tô không quay đầu nhìn anh ta mà chỉ nhìn chằm chằm mảnh tuyết trắng xóa trước mắt, lạnh lùng nói rõ từng chữ một: “Câu trả lời của tôi đã rất rõ ràng, cũng rất chắc chắn, chưa từng thay đổi.”
Giọng nói của cô thậm chí còn giá lạnh hơn cả nhiệt độ đêm lạnh này, khiến người ta không chịu đựng nỗi.
Chu Thần Diệp nhắm mắt lại, nước mắt nóng hổi tràn ra khỏi hốc mắt, chảy xuống mặt đất, làm tan một mảng sương tuyết nhỏ.
Anh ta nắm chặt tay cô không dám buông ra, sợ buông ra sẽ đồng nghĩa với vĩnh biệt.
Đêm đã khuya, gió bắc gào thét, cái lạnh càng lúc càng nặng nề.
Nguyễn Nam Tô quyết không chịu tha thứ, anh ta cũng đã cùng đường mạt lộ, cuối cùng không còn cách nào khác đành cúi người chậm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-con-diu-dang-hon-bong-dem/3500305/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.