Nụ cười trên khóe miệng người đàn ông vẫn dịu dàng, anh gật đầu nói được.
Không hỏi đến lý do cô đột nhiên đồng ý, không lo lắng cô có lợi dụng mình để trốn tránh hoặc quên đi một số chuyện nào đó hay không, anh chỉ thuận theo lời cô, đồng ý tất cả yêu cầu của cô.
Nguyễn Nam Tô trầm mặc một lúc lâu dưới cái nhìn chăm chú của anh, sau đó mới nhếch môi nói: “Mới có ba tháng thôi, anh không sợ em vẫn chưa quên được Chu Thần Diệp, chỉ lợi dụng anh để chữa lành vết thương sao?”
Tưởng Chính Trì nhìn thấy ánh sáng bên ngoài chiếu rọi lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của cô, tươi đẹp sáng sủa.
Giống như cô.
Nụ cười trong mắt anh vẫn không nhạt đi, xoa nhẹ đầu cô rồi cưng chiều nói: “Không sợ, cho dù thật sự là như vậy thì anh cũng vui vẻ vì được làm liều thuốc chữa lành vết thương cho em.”
Nguyễn Nam Tô có chút xúc động, cô biết tính tình anh ôn hòa, nhưng không ngờ sẽ bao dung với mình như thế.
Bàn tay Tưởng Chính Trì đặt trên đầu cô chậm rãi trượt xuống, lại vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.
Khi anh lên tiếng lần nữa, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy chắc chắn: “Nam Tô, em hãy tin anh, anh sẽ chữa lành cho em.”
Anh sẽ chữa lành cho cô, cho dù là vết thương trên thân thể cô hay là vết thương trong lòng cô.
Là một bác sĩ, có thể được người ta coi là liều thuốc tốt để chữa lành vết thương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-con-diu-dang-hon-bong-dem/3500213/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.