"Cởi dây áo"
Kỳ Hữu Vọng không nhớ rõ kiếp trước đã từng động tâm với người nào chưa, nàng chỉ biết kiếp này, hiện thời xuất hiện một người có thể làm nàng nhớ nhung da diết, ánh mắt luôn dõi theo đối phương từng thời khắc, loại tình cảm này không thể giấu kín như trước đây, ngược lại khi hai người ngày đêm chung đụng thì lại càng không thể che giấu được.
Ban đêm nàng cũng không e ngại Chu Thư kể chuyện ma quái, bởi vì nàng thường mượn cơ hội trốn vào lòng Chu Thư, sau ỷ vào việc Chu Thư không phát hiện tâm tư của nàng, mà chiếm tiện nghi của Chu Thư.
Có đôi khi nghịch ngợm, cầm lấy tay Chu Thư, cũng chẳng có mục đích gì, cũng sẽ chơi đến vui vẻ. Thậm chí ngay cả khi đã quen thuộc với Chu Thư, còn có thể gối đầu lên đùi Chu Thư.
Chu Thư chưa bao giờ cự tuyệt những hành động nhỏ này của nàng, chỉ sẽ buồn cười hỏi nàng: "Tứ lang không nóng sao?"
Ngày hè nắng nóng chói chang, vị trí biệt trang Kỳ gia thập phần thanh u, hơn nữa có băng đá, thật đúng là cũng không nóng. Chỉ là Kỳ Hữu Vọng nhích tới nhích lui như vậy, Chu Thư cũng cảm thấy khô nóng rồi.
"Nương tử nóng sao?" Kỳ Hữu Vọng xoay người sang chỗ khác, đối mặt với nàng.
Ban đêm mờ tối, Kỳ Hữu Vọng nhìn không thấy mặt Chu Thư, nhưng lại có thể cảm giác được một ánh mắt dừng trên mặt mình.
"Có hơi nóng, nhưng có lẽ ngủ rồi sẽ không nóng nữa."
Kỳ Hữu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-co-the-hon-em-khong/2720007/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.