Cả bữa ăn, Bon cứ vừa ăn vừa nhìn Chi cười. Cô nghiêng đầu nhìn con khó hiểu. Nó giải thích.
- Con thấy mẹ hay cười với ba rồi nhé!
Chi nhìn Tùng thấy anh cũng đang nhìn mình thì cười trừ.
- Con không thích sao?
- Có, có chứ? Con chỉ không thích mẹ cáu với ba thôi.
- Mẹ có cáu với ba đâu?
- Nhưng mẹ không cười với ba.
Chi gắp sườn vào bát con nhắc nhở.
- Con ăn nhanh đi còn học Tiếng Anh, cô giáo sắp đến rồi đấy.
Bon cười khanh khách.
- Sao mẹ lại đỏ mặt vậy?
- Có sao? Là do mẹ uống bia đấy.
- Thật hả ba?
Chi đến bó tay với thằng con, nó đang nói chuyện với cô rồi quay ngoắt sang hỏi người không liên quan là sao vậy? Tùng gật đầu.
- Chắc là vậy, mà ba thì mong là vì lí do khác.
Chi đang nhai dở miếng cơm mà thấy như nhai rơm, hắng giọng.
- Hai ba con ăn nhanh cho mẹ dọn.
- Ba Tùng dọn mà, mẹ có dọn đâu ạ.
- Khóa miệng ngay cho mẹ, lần sau không nấu sườn cho ăn nữa.
Nó phụng phịu, hai cái mỏ chu lên như con vịt, cắm mặt xuống bát cơm gẩy gẩy ra điều giận dỗi.
- Mẹ chỉ có mỗi bài ấy thôi. Vậy nhưng mẹ vẫn nấu cho Bon ăn đấy thôi.
Tùng nhìn con rồi lại nhìn Chi mặt đang ngây ra mỉm cười. Hai mẹ con nhà này cứ một lúc lại chí chóe, mà đúng là Chi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-co-con-yeu-em/2574407/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.