Sáng! Tống Đan Đan thức dậy rất sớm, nhìn sang Diệp Tu đang ngủ bên cạnh, dáng ngủ của Diệp Tu thật sự rất đáng yêu, có ai nằm ngủ mà nghiêm túc như thế không. Hai tay đặt ngay ngắn trên bụng, hai chân dũi thẳng, Tống Đan Đan phải nhịn lắm mới không cười lớn, cô nhẹ nhàng bước xuống giường đi vào nhà vệ sinh. Khi cô bước xuống nhà đã thấy cha Diệp cùng cụ Diệp đang ngồi đánh cờ, thấy Tống Đan Đan, cha Diệp liền mỉm cười hỏi.
“Con ngủ có ngon không? Có lạ chỗ không?”
Nhắc đến việc ngủ, Tống Đan Đan nhớ đến sự việc xấu hổ vào tối hôm qua liền đỏ mặt, cô đặt tay lên miệng ho nhẹ một cái rồi trả lời cha Diệp: “Dạ con ngủ ngon lắm ạ? Mà dì đâu rồi chú?”
“À! Bà ấy đang ở trong bếp làm thức ăn!”
“Vậy con vào giúp dì ấy!”
Tống Đan Đan cúi chào rồi bước đi vào phòng bếp, nhìn mẹ Diệp đeo tạp dề bận rộn như vậy sống mũi của Tống Đan Đan có hơi cay. Nếu như mẹ cô còn sống chắc bà ấy cũng sẽ giống mẹ Diệp vậy, mỗi bữa ăn đều chính tay chuẩn bị. Nghĩ đến cảnh một nhà ba người quay quần bên mâm cơm đạm bạc, Tống Đan Đan liền cảm thấy muốn khóc, cô không thể trải qua việc đó. Vì vậy cô rất hâm mộ Diệp Tu, có cha mẹ cưng chiều, còn có ông nội nữa.
“Dậy rồi à?” mẹ Diệp thấy Tống Đan Đan hai mắt đỏ hoe nhìn mình, bà liền cười dịu dàng xoa đầu cô hỏi, không phải bà không biết gia cảnh của cô.
“Dạ! Con đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-chong-ngoc-cua-toi/63954/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.