Giọng nói nhẹ nhàng của Hạ Diệp Chi lại giống như những mũi dao đâm vào tim Hạ Hương Thảo.
Ba năm nay, mỗi một ngày trôi qua, cô ta đều sống trong đau khổ.
Cô ta không được gặp Tuấn Tú lần cuối, bên cạnh cô ta cũng không có ai quen biết với Tuấn Tú.
Lúc nhớ tới anh, chẳng có ai tán gẫu về anh với cô.
Nhớ nhung, hối hận… Đủ loại cảm xúc giày vò cô. Trả thù là niềm hy vọng duy nhất để cô ta gắng gượng tiếp tục sống.
Rốt cục trời cũng cho cô ta cơ hội bắt được Hạ Diệp Chi. Nhưng cô lại không muốn giết chết Hạ Diệp Chi ngay. Vì vô cùng hận Hạ Diệp Chi, cô ta không muốn để Hạ Diệp Chi chết dễ dàng như thế được.
Hạ Hương Thảo nhìn Hạ Diệp Chi bằng ánh mắt u tối, the thé quát lên: “Câm miệng lại! Hạ Diệp Chi cô câm miệng lại cho tôi!”
“Ờ.” Hạ Diệp Chi đàng hoàng ngậm miệng lại, không nói nữa.
Hạ Hương Thảo nhìn Hạ Diệp Chi chằm chằm, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm, như thể giây tiếp theo sẽ giết chết Hạ Diệp Chi, nhưng Hạ Diệp Chi lại không nói gì ngược lại càng khiến cho Hạ Hương Thảo cảm thấy ngột ngạt hơn, cô ta tức giận nói một câu: “Cô sẽ phải cầu xin tôi.”
Cô ta nói xong thì dẫn theo đám người rời đi.
Sầm!
Cửa phòng bị đóng lại, trong phòng chỉ còn một mình Hạ Diệp Chi.
Lúc này, Hạ Diệp Chi mới cảm nhận được cơn đau nhức truyền từ trên trán đến.
Hạ Diệp Chi đưa tay ấn vào chỗ bị thương, mất rất nhiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754797/chuong-560.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.