Rất rõ ràng Mạc Đình Kiên bị giọng điệu của Hạ Diệp Chi làm cho tức giận, mặc dù ánh nến hơi tối nhưng hai người cách nhau gần như thế, Hạ Diệp Chi vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng sắc mặt của Mạc Đình Kiên đột nhiên thay đổi.
Hai người cứ nhìn đối diện như vậy một hồi.
Mạc Đình Kiên lui về sau một bước, dẫn đầu mở miệng trước:”Bởi vì Mạc Hạ.”
Hạ Diệp Chi giận quá mà cười: “Mạc Hạ tuổi còn nhỏ, anh cũng có thể tìm cho con bé một người mẹ kế hiền lành, dịu dàng. Dù sao anh cũng không thích em, cứ để em tự sinh tự diệt là được, tránh cho em trở về lại còn giành quyền nuôi dưỡng Mạc Hạ với anh.”
Mạc Đình Kiên cũng không lập tức nói chuyện, trong phòng lại rơi vào im lặng.
Lúc nãy Hạ Diệp Chi nói thoải mái bao nhiêu thì lúc này cô lại thấp thỏm bấy nhiêu.
Đột nhiên Mạc Đình Kiên thổi tắt nến, trong bóng tối cô không nhìn thấy mặt Mạc Đình Kiên nhưng lại có thể cảm nhận được trên người anh tản ra áp suất thấp.
Một giây sau, tiếng nói của anh vang lên từ trong bóng tối:”Hạ Diệp Chi, tôi cho cô cơ hội sắp xếp lại lời nói một lần nữa.”
Hạ Diệp nắm chặt nắm đấm, mím môi nói:”… Em đói.”
Cô không trả lời thẳng vấn đề của Mạc Đình Kiên, cũng xem như là yếu thế biến tướng.
Mạc Đình Kiên không nói gì thêm, xoay người liền đi ra ngoài.
Hạ Diệp Chi vội vã đi theo.
Cũng không biết có phải con mắt của Mạc Đình Kiên có công năng nhìn thấy ban
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754712/chuong-475.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.