Mạc Đình Kiên đứng nguyên tại chỗ ngẩn ngơ một lát rồi lát sau anh nhấc chân đi về hướng vừa đi tới.
Cấp dưới của hiểu rõ Mạc Đình Kiên muốn đi một con đường khác sớm đã bị đất đá cuốn trôi mất. Anh ta đi trước dẫn đường, nhưng anh ta lại nhịn không được mở miệng nhắc nhở Mạc Đình Kiên: “Cậu chủ, bây giờ con đường kia đã không an toàn nữa rồi, hư hại rất nghiêm trọng, lúc chúng ta vào thôn đã bị phong tỏa cấm đi lại rồi.”
Nếu như đó là con đường đã bị hủy hoại sớm nhất kia thì lúc Hạ Diệp Chi tiến vào, vô cùng có khả năng là cô đã đi con đường đó.
Bắt đầu từ hôm qua cô đã mất tin tức, hoặc là cô bị nhốt trong con đường chết tiệt kia hoặc là…
Nghĩ tới đây sắc mặt Mạc Đình Kiên lại khó coi mấy phần, bước chân cũng càng lúc càng nhanh hơn.
Cấp dưới cũng cấp tốc bước nhanh hơn đi sát theo phía sau anh, bọn họ miễn cưỡng lắm mới có thể theo kịp anh.
Lúc Mạc Đình Kiên đi tới một lối vào núi khác, thấy mặt đường bị phá hủy loang lổ nhìn không ra hình thù gì, anh cắn chặt răng vẻ mặt sa sầm.
Con đường kia căn bản không có người đi qua.
Mạc Đình Kiên còn chưa đi qua đã nghe một tiếng: “Ầm!”, một giây sau một tảng đá khổng lồ nện xuống chỗ cách đó không xa, khiến một đoạn đường bị đập nát.
Mạc Đình Kiên không nói hai lời liền đi về phía đó.
Cấp dưới lập tức kéo anh lại: “Cậu chủ, cậu không thể đi!”
Vốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754709/chuong-472.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.