Tiêu Thanh Hà nhìn thấy sự nghiêm túc trong đôi mắt của Hạ Diệp Chi, ngượng ngùng nói: “Thật tốt khi con không hận. Mấy năm qua… con đã ở đâu? Có khỏe không?”
Hạ Diệp Chi cảm thấy cô không có gì để nói với bà ta, nhưng Tiêu Thanh Hà rõ ràng không nghĩ như vậy, bà ta muốn nói chuyện với cô.
Hạ Diệp Chi nghe xong lời này mới cẩn thận đánh giá bà ta.
Tuy từ nhỏ Tiêu Thanh Hà không thương cô, nhưng cô lại ngoài ý muốn thừa hưởng ngoại hình của Tiêu Thanh Hà .
Tiêu Thanh Hà là một người đẹp. Ít nhất ba năm trước, bà là một phụ nữ trung niên được bảo dưỡng tốt.
Tuy nhiên, Tiêu Thanh Hà trước mặt so với Tiêu Thanh Hà của ba năm trước thì già hơn nhiều. Nếp nhăn ở khóe mắt đã bắt đầu xuất hiện, lưng hơi cong và cơ thể cũng không còn béo như lúc trước.
Hạ Diệp Chi đứng bất động đánh giá Tiêu Thanh Hà, thanh âm lãnh đạm nói: “Tôi khỏe. Còn bà thì sao?”
Sau khi nghe câu này, Tiêu Thanh Hà nghĩ Hạ Diệp Chi vẫn quan tâm đến bà ta.
Bà ta hết sức vui mừng, trên mặt nở một nụ cười, rồi lại lập tức lắc đầu: “Con sống tốt là được. Mẹ sống coi như cũng được.”
Coi như cũng được?
Ý nói chính là sống không tốt.
Nhìn cách ăn mặc và trạng thái tinh thần của Tiêu Thanh Hà, thực ra cũng có thể đoán được cuộc sống hiện tại của bà ta.
Trong ba năm qua, chắc chắn bà ta sống không được thoải mái.
Hạ Diệp Chi đã hiểu rõ suy nghĩ của Tiêu Thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754696/chuong-459.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.