Hạ Diệp Chi lui về phía sau nửa bước, sắc mặt lạnh lẽo: ” Nhờ có sự quan tâm của chị, vết thương của anh ấy đã đỡ hơn rất nhiều rồi.”
Hạ Hương Thảo cười ra tiếng, lời nói ra mười phần khiêu khích :” Vậy em phải cảm ơn chị đấy, lúc đó chị chỉ cắt mất dây thắng xe mà thôi.”
Hạ Diệp Chi siết chặt hai tay, khớp xương ngón tay trở nên trắng bệch.
Cô lạnh nhạt nhìn về phía Hạ Hương Thảo, giọng nói băng lãnh :” Vậy chị hãy cầu nguyện người che chở phía sau chị có thể che chở cho chị suốt cuộc đời.”
Ánh mắt Hạ Hương Thảo hiện lên vẻ điên cuồng, trong giọng nói lộ ra sự độc ác:” Bảo vệ tôi cả đời ư, cô nghĩ là cô có thể sống một đời sao ? chỉ cần báo thù được cho Tuấn Tú, tôi sống bao lâu thì có gì ghê gớm.”
Hạ Diệp Chi nghe vậy, con ngươi đột nhiên co lại, cô hạ giọng xuống chỉ hai người mới có thể nghe thấy nói: ” Hạ Hương Thảo, cái chết của Trần Tuấn Tú thì liên quan gì đến chúng tôi? bom nổ trên đảo là do anh ta tự chôn, tôi cũng là người bị hại mà.”
” Người bị hại ? ha !”
Hạ Hương Thảo hừ lạnh một tiếng, đôi môi đỏ tươi hơi nhếch lên, giọng nói đè nén sự oán hận: ” Cô là người bị hại vậy tại sao cô vẫn còn sống ? mà Tuấn Tú đã chết rồi ? tại sao cô và Mạc Đình Kiên vẫn còn sống, chỉ có Tuấn Tú thì chết !”
Hạ Hương Thảo nói đến câu sau, biểu cảm trên khuôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754684/chuong-447.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.