Mặc dù từ sớm đã chuẩn bị tâm lý, nhưng nghe Mạc Đình Kiên nói như vậy, trong lòng Hạ Diệp Chi vẫn có chút mất mác.
Nhưng rất nhanh cô liền hồi phục tâm trạng.
“Hạ Hạ ngủ rồi, em dẫn anh đi nhìn?” Hạ Diệp quay đầu, thấp giọng hỏi.
Mạc Đình Kiên gật đầu.
Hạ Diệp Chi hướng về Thẩm Lệ nói: “Hai người ăn trước đi.”
Cô nói xong, liền dẫn Mạc Đình Kiên tới phòng Mạc Hạ.
Phòng của Mạc Hạ, vốn dĩ là phòng của trẻ con, hồng hồng, nhạt nhạt, rất đáng yêu.
Mạc Hạ ngủ ôm lấy con thỏ hồng, ngủ rất say, mặt nhỏ có chút hồng.
Mạc Đình Kiên đi tới, không nhịn được duỗi tay muốn nhéo mặt nhỏ của Mạc Hạ.
Chỉ là, anh vừa mới chạm vào mặt của Mạc Hạ, Hạ Diệp Chi liền đập một cái ‘bốp’ vào tay anh.
Anh quay đầu, ánh mắt có chút giận dữ nhìn Hạ Diệp Chi.
Dạ Hiệp Chi tức giận hỏi anh: “Anh làm gì vậy?”
Mạc Hạ đang ngủ ngon, anh vừa rồi muốn đánh thức Mạc Hạ sao?
Ấu trĩ!
“Em quản anh.” Mạc Đình Kiên ném ra ba chữ, liền chậm rãi đứng lên đi ra ngoài.
Hạ Diệp Chi theo phía sau anh, lúc đi ra, rón rén đóng cửa lại.
Mạc Đình Kiên ra khỏi phòng Mạc Hạ, liền muốn đi về.
Hạ Diệp Chi bước lên hai bước, kéo anh: “Vậy thôi đã đi?”
“Nếu không thì sao? Em muốn anh ở lại qua đêm?” Ngữ khí của Mạc Đình Kiên nghe không ra cảm xúc gì, ánh mắt xa cách, cả người trên dưới đều tỏa ra cảm giác xa lạ.
Hạ Diệp Chi bị nghẹn một chút, khôi phục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754674/chuong-437.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.