Lưu Chiến Hằng hỏi cô: “Em ngồi đi, có uống gì không?”
“Không cần gì cả, chúng ta nói chuyện thẳng đi.” Hạ Diệp Chi nói xong, lại ý thức được giọng của mình quá vội vàng nên nói thêm: “Hạ Hạ còn đang ngủ trưa ở nhà, tôi phải về sớm một chút.”
“Được.” Lưu Chiến Hằng gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Anh ta ngồi ngay ngắn ở trên ghế sa lon đối diện Hạ Diệp Chi, vẻ mặt có phần nghiêm túc: “Sao em có thể đột nhiên hỏi chuyện thôi miên, đã xảy ra chuyện gì à?”
Hạ Diệp Chi có chút do dự.
Lưu Chiến Hằng nhìn thấy sự do dự của cô thì thoáng cong môi nói: “Được rồi, em muốn hỏi gì cứ hỏi thẳng là được.”
“Thôi miên có thể phong tỏa ký ức của con người không?”
“Bản thân việc thôi miên cũng là một cách tư vấn tâm lý cho người bệnh bị rối loạn về tâm thần, sẽ dựa theo yêu cầu của người bệnh để tiến tới thôi miên tâm lý của người bệnh, cũng chính là một loại ám chỉ tâm lý.”
Lưu Chiến Hằng nói đến đây thì thoáng dừng lại một chút.
Thấy Hạ Diệp Chi nghe rất nghiêm túc, anh ta lại nói tiếp: “Cụ thể là ám chỉ tâm lý thế nào thì tôi không biết rõ lắm, nhưng lòng người rất phức tạp cũng rất khó khống chế, cho nên không thể loại bỏ khả năng ngăn cản ký ức con người mà em đã nói.”
Lời Lưu Chiến Hằng nói không khác nào khẳng định sức mạnh của thuật thôi miên.
Vẻ mặt Hạ Diệp Chi nghiêm túc hỏi: “Nếu như phong tỏa ký ức của con người có thể khiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754659/chuong-422.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.