Trong không khí đều là sự yên tĩnh đầy áp lực.
Hạ Diệp Chi gảy gảy tay đối mắt với Mạc Đình Kiên, vẫn bị thua trận dưới ánh mắt thâm trầm của anh.
Cô quay đầu sang phía khác trước, mím mím môi nói: “Anh muốn nói gì cũng được.”
Nhưng Mạc Đình Kiên cũng không nói thêm gì nữa, bởi vì bác sĩ đã vào tới rồi.
Đầu tiên bác sĩ cung kính gọi anh một tiếng: “Ngài Mạc.”
Sau đó mới đưa báo cáo tổng kết cho Mạc Đình Kiên.
“Sức khỏe của cô Mạc đã hồi phục rất tốt rồi, các chứ năng của cơ thể rất nhanh sẽ bình thường trở lại, nhưng vẫn nên chú ý nghỉ ngơi. . . . . .” Bác sĩ nói xong, dừng một chút lại hỏi: “Trên người cô Mạc thật sự không có chỗ nào khó chịu nữa sao?”
Bác sĩ nói xong câu này, chợt cảm thấy bầu không trong phòng có chút không đúng.
Cô ta nâng mắt lên thì phát hiện Mạc Đình Kiên đang bình tĩnh nhìn mình, ánh mắt có chút âm u.
“Xin lỗi ngài Mạc, tôi không có ý xấu, bình thường những người có tình trạng giống cô Mạc, sau khi tỉnh lại đều có thể xuất hiện một vài di chứng. . . . . .”
Lúc nữ bác sĩ nói chuyện, ánh mắt lại không tự giác nhìn lại trên người Hạ Diệp Chi.
Tình trạng của Hạ Diệp Chi cũng không tính là bình thường, người làm bác sĩ đương nhiên sẽ thấy rất tò mò.
Tuy rằng biết Mạc Đình Kiên không dễ chọc, nhưng cô ta vẫn không nhịn được mà hỏi ra vấn đề này.
Thật ra Hạ Diệp Chi cảm thấy cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754646/chuong-409.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.