Hạ Diệp Chi nghe vậy thì thoáng biến sắc.
Thẩm Lệ chú ý tới vẻ mặt của Hạ Diệp Chi, đoán được cô có thể không tin lại hỏi: “Bây giờ cậu có cảm giác gì với ông chủ lớn thế?”
“Tớ không có cảm giác gì cả.” Ngoại trừ chán ngắt và ấu trĩ, cô cảm thấy Mạc Đình Kiên hình như cũng không có gì đặc biệt.
Thẩm Lệ “chà chà” hai tiếng nói: “Vậy cậu định làm thế nào? Cậu cũng không thể cứ ở với bọn họ mãi được.”
Thẩm Lệ nói đến đây thì dừng lại một lát mới phân tích cho cô: “Tớ có thể khẳng định với cậu, trước đây tình cảm của cậu và ông chủ lớn đặc biệt tốt. Tớ cảm thấy bây giờ cậu có thể làm ra hai lựa chọn, đầu tiên là cậu và anh ta khôi phục trí nhớ rồi tiếp tục yêu nhau. Thứ hai là hai người đều không khôi phục trí nhớ, không tiếp tục yêu nhau nữa, cậu sớm muộn gì cũng phải suy nghĩ đường lui cho mình…”
Đã nói đến mức này, trong lòng Hạ Diệp Chi hiểu rõ thì tốt rồi, Thẩm Lệ cũng không cần thiết phải nói quá nhiều.
“Tớ cũng đã nghĩ tới chuyện này rồi.”
Hạ Diệp Chi quay đầu liếc nhìn Mạc Hạ, phát hiện cô bé đang ngủ gà ngủ gật thì giơ tay bế cô bé ra.
Cô ôm Mạc Hạ vào trong lòng, Mạc Hạ chỉ nâng mí mắt lên liếc nhìn cô rồi tin cậy cọ vào trong ngực cô và lại ngủ thiếp đi.
Thẩm Lệ nghiêng người qua, khẽ hạ thấp giọng nói: “Con bé ngủ thiếp đi rồi à?”
“Ừ.” Hạ Diệp Chi đáp một tiếng: “Con bé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754644/chuong-407.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.