Trong phút chốc, bên kia điện thoại vang lên tiếng ho của Thẩm Lệ: “Tớ uống nước bị sặc, cậu chờ tớ một lát…”
Thẩm Lệ vốn rót nước chuẩn bị uống, kết quả sau khi nghe thấy vấn đề của Hạ Diệp Chi thì chợt bị sặc nước.
Cho dù cô ấy biết rất rõ ràng bây giờ Hạ Diệp Chi bị mất trí nhớ, nhưng ở trong trí nhớ quen thuộc của cô ấy, Hạ Diệp Chi mới là người bên gối của Mạc Đình Kiên, người hiểu rõ Mạc Đình Kiên nhất chắc là Hạ Diệp Chi mới đúng.
Thình lình bị Hạ Diệp Chi hỏi ra vấn đề này vẫn khiến Thẩm Lệ bị kinh sợ.
Thẩm Lệ yên ổn uống hết một cốc nước, mới cầm điện thoại lên nói chuyện với Hạ Diệp Chi.
“Diệp Chi, cậu vừa nói gì nhỉ?”
“Tớ vừa hỏi cậu… Mạc Đình Kiên là loại người thế nào.” Hạ Diệp Chi đại khái đoán được suy nghĩ của Thẩm Lệ, cũng cảm thấy vấn đề này của bản thân mình nghe có hơi kỳ lạ.
“Ừ… Để tớ suy nghĩ lại đã…” Thẩm Lệ dừng lại một lát rồi tổng kết mấy từ cho cô nghe: “Có tiền, đẹp trai, lạnh lùng, đáng sợ.”
Trong lúc Thẩm Lệ tiếp xúc với Mạc Đình Kiên, đây là ấn tượng anh để lại cho cô ấy.
Có tiền và đẹp trai là đặc điểm mà chỉ cần là người thật sự có mắt đều có thể nhìn thấy được từ trên người Mạc Đình Kiên.
Lạnh lùng cũng xem như có một chút.
Về phần đáng sợ…
Cũng xem như có chút đi.
Hạ Diệp Chi hơi kinh ngạc: “Chỉ vậy thôi à, còn gì nữa không?”
“Không.” Thẩm Lệ thở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754639/chuong-402.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.