Chỉ là mọi người đều kinh ngạc vì việc cô vẫn còn sống, khi Thẩm Lệ và Cố Tri Dân gặp cô lần đầu tiên, giọng nói cô tràn đầy vẻ thiện ý.
Nhưng giọng người phụ nữ trước mắt này lại rất giống giọng của Hạ Hương Thảo.
Không cần biết là Hạ Hương Thảo hay người phụ nữ trước mắt này là ai, Hạ Diệp Chi đều nghe ra được trong lời nói cô ta có ẩn ý: “Cô nên chết từ lâu rồi mới phải.”
Người phụ nữ trước mắt này có vẻ rất ghét cô.
Hạ Diệp Chi không nhớ cô ta là ai nhưng thấy diện mạo cô ta và Mạc Đình Kiên có vài phần tương tự, đều là bộ dáng lên mặt nạt người, có thể đoán ra được cô ta cũng là người nhà họ Mạc.
Hạ Diệp Chi khẽ gật đầu, không kiêu ngạo không siêm nịnh gọi một tiếng: “Cô Mạc.”
Mạc Cẩm Vân suýt nữa thì bị tiếng gọi “Cô Mạc” của cô làm cho tức đến thở không ra hơi.
Trong lòng cô ta, Hạ Diệp Chi là một người đã chết, bây giờ cô ta không chỉ sống tốt mà còn được Mạc Đình Kiên tìm về.
Cô ta kinh ngạc, phẫn nộ lại vô cùng sợ hãi.
“Đình Kiên, chị là chị của em, trong người chúng ta cùng chảy chung một dòng máu. Cho dù chị làm chuyện gì thì cũng đều là vì em, vì nhà họ Mạc.”
Chuyện đã đến bước này rồi, Mạc Cẩm Vân cũng không tìm được lời nào khác nữa.
Cô ta chỉ còn cách ôm hi vọng là trong lòng Mạc Đình Kiên cô ta cũng có một địa vị nhất định.
Trên mặt Mạc Đình Kiên không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754631/chuong-394.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.