Thẩm Tiểu Lệ sờ sờ cánh tay của mình: “Thật sự có chút không quen xưng hô của hai người với nhau, trái một câu cô Hạ, phải một câu ngài Mạc. . . . . .”
Cô ấy lắc lắc đầu: “Ngay cả phim truyền hình cũng không dám diễn như vậy.”
Hạ Diệp Chi bật cười, nói: “Có gì đâu, bây giờ tớ và ngài Mạc có khác gì người xa lạ chứ.”
Thẩm Lệ nghĩ tới vừa rồi Hạ Diệp Chi nói Mạc Đình Kiên rất thông minh.
“Mạc Đình Kiên sao không thông minh, thông minh đến không giống người luôn rồi. . . . . .” Thẩm Lệ không muốn nói chuyện của Mạc Đình Kiên với cô nữa, chuyển chủ đề: “Tớ có một vài ảnh chụp trước kia, trở về sẽ gửi cho cậu xem thử, xem cậu có thể nhớ tới chuyện trước kia hay không.”
“Được.” Hạ Diệp Chi gật gật đầu: “Cám ơn cậu.”
“Cảm ơn tớ gì chứ, chúng ta cũng đã quen nhau nhiều năm vậy rồi!” Thẩm Lệ lắc lắc chìa khóa xe trên tay: “Thật không muốn tớ đưa cậu về sao?”
Hạ Diệp Chi lắc đầu: “Không cần, đi nhanh đi.”
Hạ Diệp Chi không cho Thẩm Lệ đưa cô về, Thẩm Lệ cũng chỉ có thể đi trước.
Đợi khi Thẩm Lệ chạy xe đi, Hạ Diệp Chi mới tự mình gọi xe.
Lúc đầu cô định trực tiếp trở về nhà, nhưng trên đường kẹt xe, lái xe giữa đường đổi sang một con đường khác, trên đường còn chạy qua phòng khám và điều trị tâm lý của Lưu Chiến Hằng.
Hạ Diệp Chi bèn trực tiếp xuống xe trước cửa phòng khám và điều trị tâm lý.
Cô đi vào, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754624/chuong-387.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.