Mạc Đình Kiên tựa người vào ghế, giọng nói hết sức dửng dưng: “Không cần để ý đến ba, con cứ ăn đi.”
Mạc Hạ không hề lưu tình vạch trần anh: “Nhưng mà ba giống như đang tức giận vậy…”
Cô bé vừa nói vừa gắp miếng sườn trong dĩa đưa lên miệng.
Món sườn này là Hạ Diệp Chi vừa mới làm cho cô bé.
Mạc Hạ dùng đũa gắp không hề thuần thục, dứt khoát dùng tay, gặm đến cả miệng đầy dầu.
Mạc Đình Kiên liếc mắt nhìn cô bé một cái, đưa tay xắn ống tay áo bé lên.
Mạc Hạ thuận thế đưa miếng sườn mà bé gặm được một nửa tới cạnh Mạc Đình Kiên, dáng vẻ rất không nỡ: “Thịt ăn rất ngon.”
Mạc Đình Kiên không nói lời nào, chỉ là lắc đầu, không tiếng động cự tuyệt.
Mạc Hạ thấy anh không ăn nên lập tức lấy về, mơ hồ nói: “Để chị gái xinh đẹp cho ba một miếng.”
Chữ “lấy” ở giữa bị cô bé trực tiếp bỏ sót.
Mạc Đình Kiên uốn nắn cô bé: “Dì.”
Mạc Hạ biết lắng nghe: “Dì xinh đẹp.”
Hạ Diệp Chi nhìn hai cha con nói chuyện với nhau, đôi môi không tự chủ khẽ cong lên.
Tuy Mạc Đình Kiên không được tỉ mỉ lắm, nhưng anh rất nghiêm túc chăm sóc Mạc Hạ.
Chỉ là, Mạc Hạ đúng là cục cưng chỉ biết nhìn mặt người khác, gọi cô kiểu gì cũng không thể bỏ được hai tiếng “xinh đẹp.”
Mạc Hạ ăn xong miếng sường trên tay, mút ngón tay rồi nhìn về phía Hạ Diệp Chi, trên mặt tràn đầy vẻ hồn nhiên: “Dì xinh đẹp cho ba thịt thịt.”
Tình cảnh nhất thời có chút lúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754619/chuong-382.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.