Mạc Đình Kiên giống như người ngoài cuộc, ánh mắt lạnh lùng nhìn Mạc Cẩm Vân cứng nhắc không có sức cãi lại.
Mạc Cẩm Vân nhìn ánh mắt lạnh nhạt của anh, muốn giải thích, lại cứ như vậy bị cắt ngang.
“Nói xong rồi hả?” Giọng Mạc Đình Kiên mang theo châm biếm nói.
Mạc Cẩm Vân giật giật môi, không nói ra lời.
Mạc Đình Kiên cười lạnh một tiếng, xoay người đi lên thư phòng trên lầu.
Anh đóng cửa thư phòng, bước chậm đến trước cửa sổ sát đất.
Ngoài cửa sổ là mưa đêm lạnh lẽo, đèn đường trong tòa nhà tối tăm, cây cối trùng trùng điệp điệp, bóng đen tầng tầng.
Mưa vãn chưa ngừng, còn có gió nổi lên.
Mạc Đình Kiên nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ một lát, trước mắt bỗng nhiên lóe lên hình ảnh Hạ Diệp Chi đứng cùng với Lưu Chiến Hằng.
Hình ảnh kia, quá mức… chói mắt.
…
Sau khi Hạ Diệp Chi và Lưu Chiến Hằng về nhà, liền đi tắm nước nóng, thay quần áo khác.
Lúc cô đi ra, Lưu Chiến Hằng đã nấu cho cô một chén canh gừng.
Lưu Chiến Hằng mang chén canh đến trước mặt cô, nói: “Có lẽ có chút cay.”
Hạ Diệp Chi cầm lấy thìa canh, trong đầu có gì đó lóe lên.
Giống như… Trước kia cũng có người từng nấu canh gừng cho cô…
Đầu có chút đau, thìa canh trong tay “keng” một tiếng rơi xuống chén, cô nhắm mắt lại, hai tay che trán.
“Sao vậy?” Lưu Chiến Hằng nhìn thấy phản ứng của cô, vội vã cúi xuống nhìn cô, giọng nói có vẻ thân thiết.
Giọng Hạ Diệp Chi có chút suy yếu, “Có chút đau đầu…”
Lưu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754610/chuong-373.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.