Tô Miên không ngờ Mạc Đình Kiên vừa mở miệng liền nói chuyện này, nét mặt bỗng nhiên thay đổi: “Có ý gì?”
“Lời đơn giản như vậy mà không hiểu, Mạc Hạ không thể giao cho cô chăm sóc.” Mạc Đình Kiên hơi cau mày, giọng nói cũng càng thêm lạnh lẽo.
Sự nhẫn nại của anh đang từng chút một biến mất.
“Cho dù nói như thế nào, tôi đều là vợ chưa cưới của anh, là mẹ ruột của Hạ Hạ, anh sao có thế nói chuyện với tôi như thế.” Tô Miên bị anh làm cho tức giận, âm lượng tăng cao, không có một chút dáng vẻ bình tĩnh ưu nhã.
Cô ta chịu đủ rồi, đều đã ba năm rồi.
Cho dù là tảng băng, cũng nên tan chảy.
Nhưng Mạc Đình Kiên lại giống như cục đá, thái độ đối với cô ta vẫn không thay đổi chút nào.
“Thứ nhất, chuyện vợ chưa cưới là Mạc Cẩm Vân nói, không liên quan đến tôi. Thứ hai, cô không phải là mẹ ruột của Mạc Hạ, cô cảm thấy cô hiện tại còn có thể ngồi đây nói chuyện với tôi sao?”
Ngữ khí của Mạc Đình Kiên lạnh lẽo đến mức gần như tàn nhẫn.
Mặt Tô Miên trắng bệch, hơn nửa ngày không lên tiếng, cầm lấy túi xách đứng dậy ra ngoài.
Cô ta vừa đi đến cổng, liền đâm phải Mạc Cẩm Vân từ ngoài đi vào.
Mạc Cẩm Vân vội vàng ngăn cô ta lại: “Tô Miên? Cậu là đi đâu vậy? Muộn như vậy rồi thì ở lại đi.”
Tô Miên dè dặt nhìn phía trong một cái, liền dắt tay Mạc Cẩm Vân về một góc không có người bên ngoài cổng lớn.
Dưới ánh đèn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754601/chuong-364.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.