Hạ Diệp Chi che mặt khóc, nhưng lại hé mắt lặng lẽ quan sát phản ứng Mạc Đình Phong.
Cô để ý thấy trong mắt Mạc Đình Phong hiện lên một cái nhìn chán ghét.
Thế nhưng, phút chốc, Mạc Đình Phong lại điềm đạm như cũ lên tiếng an ủi cô: “Chuyện này, bác sẽ tìm Mạc Đình Kiên nói chuyện, cháu cũng không cần phải quá buồn.”
Hạ Diệp Chi cầm khăn tay lau nước mắt, vẻ mặt cảm kích nói: “Cảm ơn bác Mạc.”
Mạc Đình Phong cười cười, không nói nữa.
…
Lúc Hạ Diệp Chi cùng Mạc Đình Phong từ quán cà phê đi ra, đã nhìn thấy Mạc Đình Kiên.
Mạc Đình Kiên giống như vội vã chạy tới, sắc mặt cũng có chút căng thẳng.
Lúc thấy Hạ Diệp Chi, ánh mắt anh dừng trên người Hạ Diệp Chi vài giây, mặc dù sắc mặt cũng không thay đổi nhiều, nhưng Hạ Diệp Chi lại cảm giác được anh giống như vừa thở dài một hơi.
Không biết hai người sống chung đã lâu, có phải sẽ có sự ăn ý đến kỳ lạ không.
Mặc dù anh vẫn không nói gì, nhưng ý anh muốn nói, cô có thể hiểu được.
Nhưng rất nhanh, cô lại cảm thấy hơi thở trên người Mạc Đình Kiên trở nên lạnh lẽo.
Ánh mắt anh đảo qua khuôn mặt Hạ Diệp Chi, ánh mắt lạnh đến thấu xương.
Hạ Diệp Chi nhớ lại bản thân vừa mới khóc trước đấy, lúc này mắt chắc chắn là vừa đỏ vừa sưng.
Cô kéo Mạc Đình Kiên ra trước, tiến lên một bước, chợt đưa tay hung hăng tát Mạc Đình Kiên một cái.
“Bốp!”
Tiếng tát này hết sức rõ nét vang dội.
Thời Dũng đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754533/chuong-296.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.