Mặc dù trong phòng mở điều hòa, nhưng mùa hè quần áo quá mức ít ỏi, trên người hai người quần áo sớm đã bị mồ hôi thấm ướt.
Hai người đầu đầy mồ hôi, giống như là trong nước mới vớt ra.
Mạc Đình Kiên hôn dọc từ môi của cô đi xuống, lúc hôn đến cổ cô, bị Hạ Diệp Chi đưa tay ngăn lại: “Ăn cơm.”
“Anh có thể ăn cái khác trước.” Giọng Mạc Đình Kiên hơi khàn, vừa nói, vừa cúi đầu xuống hôn tay cô.
Một chút lại một chút, nhàn nhạt hôn tay cô, kiên nhẫn thêm chút ái muội, giống như không hôn tay cô liền không thể bỏ qua.
Hạ Diệp Chi sắc mặt nóng lên, nhưng cũng không có mặc cho Mạc Đình Kiên làm càn.
Cô duỗi tay đầu đẩy Mạc Đình Kiên ra: “Hoặc là ăn cơm, hoặc là về nhà anh tự ăn.”
Tóc trước trán Hạ Diệp Chi đã ướt mồ hôi, trắng nõn, mặt hơi hồng, nhìn đặc biệt mê người.
Cổ họng Mạc Đình Kiên chợt vật động một chút, đầu tựa vào hõm vai cô, thương lượng với cô: “Anh ăn ít một chút?”
Hạ Diệp Chi dở khóc dở cười, loại chuyện này cũng có thể thương lượng như vậy?
Kết quả cuối cùng, đương nhiên là Hạ Diệp Chi không đồng ý.
Hai người chỉnh sửa đơn giản một chút, liền ngồi vào trước bàn ăn ăn cơm.
Phòng trọ của Hạ Diệp Chi là kiểu độc thân có một căn hộ, phòng ăn và phòng khách liền nhau.
Bàn ăn rất nhỏ.
Hạ Diệp Chi không có chiều theo Mạc Đình Kiên, chỉ là dựa theo thói quen ăn uống bình thường của mình, làm hai món rau đơn giản.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754531/chuong-294.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.