Hạ Diệp Chi vừa nghe được lời này liền nổi giận.
Cô nghe nói tay anh bị thương mới có lòng tốt tới quan tâm anh, vậy mà anh đang nói với giọng điệu gì chứ!
“Mạc Đình Kiên, em cho anh một cơ hội nói chuyện lại lần nữa.” Cô đi tới trước bàn học của Mạc Đình Kiên, vỗ một cái lên tập tài liệu đang để mở ở trước mặt anh.
Mạc Đình Kiên giơ tay khẽ day mi tâm: “Anh thật sự còn có việc phải làm.”
Được rồi, nể tình giọng điệu của anh đã tốt hơn vừa rồi, cô không so đo tính toán nữa.
Nhưng Hạ Diệp Chi vẫn không yên lòng hỏi lại: “Anh thật sự không bị thương à?”
“Không.” Vừa nhắc tới chuyện này, vẻ mặt Mạc Đình Kiên lại có hơi kỳ lạ.
Hạ Diệp Chi nghi ngờ đi ra ngoài.
Lúc xuống tầng, cô gặp phải thím Hồ.
“Mợ chủ, tay cậu chủ bị thương có nặng không?” Thím Hồ hỏi với vẻ mặt rất nghiêm túc.
“Tay anh ấy không bị thương.”
Hạ Diệp Chi suy nghĩ một lát mới hỏi: “Thím Hồ, sao thím lại cho rằng tay anh ấy bị thương? Lúc trước khi tôi và anh ấy từ nhà cổ về, anh ấy vẫn còn tốt mà?”
“Trước đó, tôi vốn cầm cốc nước ngọt lên cho mợ chủ, kết quả đi trên hành lang không cẩn thận va phải cậu chủ. Lúc đó cậu chủ rất cảnh giác, che cho tay của mình nên tôi nghĩ chắc là bị thương…”
Thím Hồ nói xong lại lẩm bẩm: “Cho dù không bị thương bên ngoài thì hẳn cũng bị thương bên trong…”
Hạ Diệp Chi ngây người hỏi: “Trên hành lang? Khi đó anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754478/chuong-241.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.