Hạ Diệp Chi lạnh nhạt, lại khiến cho Tiêu Thanh Hà hơi ngại ngùng.
Bà ta xấu hổ rút tay về, quay đầu liếc nhìn Thẩm Sơ Hoàng.
Thẩm Sơ Hoàng hiền hòa cười với bà ta, tính tình vô cùng tốt.
Ánh mắt Tiêu Thanh Hà cũng kiên định hơn một chút: “Diệp Chi, chúng ta đi ra ngoài rồi nói.”
Hạ Diệp Chi xoay người đi ra ngoài.
Ra khỏi đồn cảnh sát, Thẩm Sơ Hoàng liền đi đến cạnh Hạ Diệp Chi nói chuyện với cô.
Có điều, anh ta còn chưa đến gần Hạ Diệp Chi thì đã bị vệ sĩ cản lại.
Sắc mặt Thẩm Sơ Hoàng hơi thay đổi, lập tức lại khôi phục như thường, giống như đùa giỡn mà nói: “Anh chỉ muốn nói vài câu với em mà thôi, thế mà mấy vệ sĩ này lại cảnh giác như vậy, bộ Mạc Đình Kiên xem em là phạm nhân à?”
Giọng điệu anh ta nghe qua cứ như là đang đùa giỡn với bạn thân vậy.
Nhưng Hạ Diệp Chi biết tình cảm của anh ta cũng chẳng thân thiết đến thế, đương nhiên cũng không cảm thấy anh ta đang nói đùa.
Anh ta cố ý nói như vậy, là lại muốn soi mói chuyện giữa cô và Mạc Đình Kiên?
Cô không hiểu Thẩm Sơ Hoàng lên cơn gì, lại cứ níu lấy cô không tha.
“Lúc ngài Thẩm đây học tiếng Trung chắc hẳn rất kém nhỉ? Nếu không thì, sao đến cả vệ sĩ mà cũng không biết là gì? Có muốn tôi giải thích cho anh nghe xem vệ sĩ là nghề gì không?”
Hạ Diệp Chi lộ vẻ mỉa mai nhìn Thẩm Sơ Hoàng.
Thẩm Sơ Hoàng cảm thấy, ánh mắt Hạ Diệp Chi đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754472/chuong-235.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.