Hạ Diệp Chi bắt đầu cuộc sống không bước chân ra khỏi căn nhà.
Mỗi ngày vào buổi sáng Mạc Đình Kiên đến nhà họ Mạc và về nhà với tập tài liệu vào buổi chiều.
Thực tế, khi Hạ Diệp Chi nhìn thấy anh sắc mặc cũng không tốt, hai người họ nếu không phải là nhìn nhau không nói câu nào thì cũng là cãi nhau.
Tuy vậy, cho dù là cãi nhau cũng là một mình Hạ Diệp Chi mặc nặng mày nhẹ, Mạc Đình Kiên hoàn toàn không hề hấn gì: “Tôi nghe Thím Hồ nói rằng em không ăn cơm trưa hả?”
Mạc Đình Kiên từ cửa bước vào, tiến thẳng đến ngồi bên cạnh Hạ Diệp Chi.
Hạ Diệp Chi vẫn giữ máy tính, những ngón tay thon thả gõ trên bàn phím, làm như không nghe thấy những lời Mạc Đình Kiên nói, hết sức chăm chú nhìn vào màn hình máy tính.
Tình huống thế này cũng không phải lần đầu xảy ra.
Mạc Đình Kiên trầm mặt, một tay gập máy tính xách tay của cô xuống.
Giọng nói anh mang một chút nghiêm khắc: “Hạ Diệp Chi”.
Hạ Diệp Chi thử đẩy mấy lần, nhưng vẫn không thể đẩy tay anh ra, cô chán nản nhìn thẳng vào anh: “Buông tay ra đi, em còn chưa viết xong.”
Bàn tay lớn của Mạc Đình Kiên vẫn ấn trên máy tính xách tay của cô, biểu cảm lạnh lùng: “Em không nghe thấy lời tôi nói sao?”.
“Không thèm ăn cũng không muốn ăn.” Hạ Diệp Chi đứng lên, đi vòng qua Mạc Đình Kiên, đi đến chiếc sofa cách xa anh nhất ngồi xuống.
Mạc Đình Kiên mím chặt môi, ánh mắt gắt gao nhìn theo cô, có vẻ như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754451/chuong-214.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.