Trong bữa cơm tối Hạ Diệp Chi ăn hơi nhiều, nên giờ nôn nhiều hơn, mùi tỏa ra cũng khó ngửi hơn.
Bản thân cô không cảm nhận được, nhưng Mạc Đình Kiên lại cảm nhận mùi đó rất rõ ràng.
Anh chỉ hơi nhíu mày, đợi cô nôn xong, anh đưa khăn giấy cho cô lau, sau đó lại lục trong hộc xe lấy chai nước đưa cô.
“Xuống xe thôi.” Giọng nói của Mạc Đình Kiên đã bình tĩnh trở lại.
Anh mở cửa bước xuống xe, cởi bỏ áo khoác và cả áo len bị dơ do dính phần ói của Hạ Diệp Chi, chỉ còn lại áo lót ba lỗ mỏng trên người.
Mà ngược lại, trên người Hạ Diệp Chi lại không bị dính một chút xíu nào.
Lúc cô bước xuống xe, cũng vừa đúng lúc một cơn gió lạnh thổi qua, khiến cô cảm thấy nhẹ nhàng thoải mái hơn.
Cô quay đầu nhìn Mạc Đình Kiên với duy nhất chiếc áo lót mỏng manh trên người, cô buột miệng hỏi: “Anh lạnh không?”
Lúc cô nhìn Mạc Đình Kiên, cũng vừa đúng lúc anh xoay đầu qua nhìn cô.
Nhìn cô có vẻ hơi mệt do mới nôn xong, khóe mắt cô vẫn còn đọng lại chút nước mắt và hơi đỏ, da mặt hơi tái, môi mím chặt, chỉ khiến cho người đối diện cảm thấy xót thương.
Cho nên lẽ ra sẽ là: “Em nói xem”, nhưng cuối cùng khi ra khỏi miệng anh lại là: “Không lạnh.”
Hạ Diệp Chi đã chuẩn bị sẵn tinh thần đón nhận câu nói khiêu khích từ Mạc Đình Kiên, sau đó cô sẽ đáp lại một câu “đáng đời”, nhưng thực tế kết quả anh lại nói không lạnh.
Mạc đại thiếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754449/chuong-212.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.