Thẩm Lệ nói xong, liền kéo cánh tay của Hạ Diệp Chi muốn đi ra ngoài.
Mạc Đình Kiên đứng bật dậy, vội vàng đi tới bên cạnh Hạ Diệp Chi, kéo cô lại: “Về nhà với tôi.”
“Không muốn.” Hạ Diệp Chi cụp mắt, nhìn cũng không muốn nhìn anh, mà chỉ gạt tay anh ra, vẻ mặt lạnh như băng.
Con ngươi đen như mực của Mạc Đình Kiên ủ rũ, nhưng xẹt qua rất nhanh, anh siết chặc hàm, trên mặt là vẻ nhẫn nại, hai cánh tay buông thõng bên sườn nắm chặt lại, buông ra rồi nắm chặt lần nữa…
Cuối cùng, anh mấp máy môi, trầm giọng êm ái như đang dỗ con nít: “Vài ngày nữa tôi sẽ đến đón em.”
Giọng điệu không khoan dung, cũng không phải là đang hỏi Hạ Diệp Chi, mà là đang thông báo với cô.
“Chúng ta đi thôi.” Hạ Diệp Chi không để ý anh, kéo Thẩm Lệ đi ra ngoài.
Cố Tri Dân nhìn Mạc Đình Kiên, muốn nói lại thôi.
“Tôi đi tiễn họ.” Để lại những lời này xong, Cố Tri Dân liền rời đi.
Cả ba đều đi ra ngoài, trong phòng cũng chỉ còn lại một mình Mạc Đình Kiên.
Anh đứng tại chỗ không nhúc nhích, thật lâu sau mới chậm rãi khuỵu xuống ngồi lên ghế so-fa.
Anh co hai cánh tay, chống cùi chỏ lên đầu gối, tay còn lại đỡ trán, nửa thân trên hơi nghiêng về phía trước, để lộ ra dáng vẻ hết sức mệt mỏi.
Trông thêm mấy phần yếu ớt.
Địa chỉ của Cố Tri Dân cũng được xem là tương đối bí ẩn, đến bây giờ truyền thông vẫn chưa biết.
Nhưng anh ta vẫn không yên tâm nên đang đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754440/chuong-203.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.