Cởi giày ra, Hạ Diệp Chimới phát hiện mu bàn chân của mình đã rách da sưng đỏ.
Cách giày đi tuyết mà cũng có thể bị giày cao gót giẫm lên thành dáng vẻ như vậy, đủ nói lên Hạ Hương Thảo hận cô đến tận xương tủy như thế nào.
Sắc mặt Mạc Đình Kiên âm trầm, ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt có chút không tốt.
Hạ Diệp Chin rụt cổ một cái:“Không đau chút nào…”
Đột nhiên nhớ đến chuyện cô bị trật chân lúc trước, cô nuốt nước miếng nói:“Chỉ hơi hơi thôi.”
Mạc Đình Kiên không nói chuyện, chỉ giúp cô mang tất vào.
Sắc mặt của anh vẫn âm trầm như trước, nhưng động tác lại hết sức dịu dàng.
Hạ Diệp Chi cảm thấy, Mạc Đình Kiên cũng không đáng sợ như biểu hiện bên ngoài của anh.
Cô nhớ tới chuyện thang máy vừa rồi, tò mò hỏi Mạc Đình Kiên:“Vừa nãy anh làm gì trong tháng máy vậy? Thang máy bị sập sao? Hạ Hương Thảo có sao không?”
Anh thản nhiên nói: “Không chết được.”
Đơn giản ba chữ, lại khiến cho Hạ Diệp Chi lạnh gáy.
Không chết được, vậy có nghĩa là chắc chắn sẽ bị thương rất nghiêm trọng.
…
Về đến nhà, Mạc Đình Kiên đặt Hạ Diệp Chi ngồi xuống giường, quay người đi tìm thuốc bôi ngoài da.
Từ sau chuyện Hạ Diệp Chi bị trật chân lần trước, trong phòng ngủ đã gắn thêm một cái tủ y tế, bên trong chứa các loại thuốc bôi ngoài da khi bị thương.
Mạc Đình Kiên trực tiếp ngồi xếp bằng trên mặt thảm trước giường, gác chân của Hạ Diệp Chi lên đầu gối mình, lấy ra một ít thuốc trên đầu ngón
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754422/chuong-185.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.