Hạ Diệp Chi nhìn phòng của anh, sờ qua một chút, dáng vẻ rất ngạc nhiên.
Ở một góc trên bàn học, cô nhìn thấy một bức ảnh chụp chung của người phụ nữ và đứa nhỏ.
Bức ảnh này được chụp vào mùa hè, trong bức ảnh, dáng dấp bé trai rất đẹp trai, mặc đồng phục ngắn tay, nhìn máy ảnh cười toe toét, cười rất rực rỡ.
Người phụ nữ đứng bên cạnh mặc một chiếc váy màu trắng, nụ cười dịu dàng, ung dung, lộ ra mấy phần thoát tục.
“Mẹ anh.”
Phía sau lưng truyền đến giọng nói khàn khàn của Mạc Đình Kiên.
Ngay sau đó, cánh tay của anh vòng qua eo cô, lồng ngực rắn chắc, ấm áp dán sát vào phía sau lưng cô, cả người cô bị bao trùm bởi hơi thở trong trẻo lạnh lùng đặc thù trên người Mạc Đình Kiên.
Anh đưa bàn tay còn lại ra sờ lên người phụ nữ trong bức ảnh, chậm rãi giải thích với cô về nguồn gốc của bức ảnh này.
“Khi đó là ngày quốc tế thiếu nhi, bà ấy đến trường học của anh tham gia ngày hội gia đình, sau khi kết thúc thì chụp bức ảnh này.”
Hạ Diệp Chi quay đầu nhìn anh, sau đó lại đem ánh mắt dừng trên người bé trai.
Trên bức ảnh, bé trai cười rất rực rỡ, đáy mắt không chút âm u, rất khó tưởng tượng, mười mấy năm sau, Mạc Đình Kiên lại có dáng vẻ như hiện tại.
Anh rất đẹp trai, nhưng đáy mắt anh luôn cất giấu vẻ âm u mà người bình thường khó lòng hiểu được, tính cách khó đoán, gặp phải chuyện liên quan đến mẹ, anh liền trở nên hung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754414/chuong-177.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.