Lòng Hạ Diệp Chi mềm mại.
Mạc Đình Kiên say thật.
Nếu như anh giả bộ say thì cũng không thể gọi cô là “Mẹ “.
Ở đáy lòng, mẹ là một người rất quan trọng và cũng có vai trò không thể thay thế, anh sẽ không dùng xưng hô này để làm trò đùa.
Khi uống rượu say anh không để cho người khác động vào cũng không phải có tật xấu gì, mà bởi vì anh tin tưởng cô, chỉ tin tưởng cô.
Cho nên anh mới có thể làm như vậy.
Đột nhiên Hạ Diệp Chi không biết làm thế nào mới đúng.
Tất nhiên Mạc Đình Kiên là một người đàn ông có lòng dạ sâu không nhìn thấy đáy, nhưng từ mặt khác thì anh cũng là kiểu người thể hiện cảm xúc trực tiếp nhất.
Trước đây cô truy hỏi là, có phải vì cô giống Khương Nhung nên anh mới đối xử tốt với cô không? Ngay cả nói láo anh cũng không nói, trực tiếp thừa nhận.
Ghét chính là ghét, thích chính là thích, anh sẽ không nói lời ngon tiếng ngọt, cũng không lừa gạt người khác.
Hạ Diệp Chi thở dài, tìm quần áo ngủ cho Mạc Đình Kiên thay.
Lúc này Mạc Đình Kiên đã ngủ mơ màng, nhưng vẫn phối hợp với Hạ Diệp Chi, để cô thay quần áo cho anh.
Đến khi Hạ Diệp Chi giúp anh thay quần áo xong, anh hoàn toàn ngủ say, mặt mũi yên tĩnh mà cao quý, vẻ hung ác giữa hai chân mày anh đã tan hết, giống như một người nhà giàu bình thường.
Đột nhiên, anh giơ tay tìm kiếm một chút, cảm nhận được trong tay chỉ có mền, mặc dù không mở mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754402/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.