“Chuyện ở đồn cảnh sát?” Hạ Diệp Chi tiếp tục đấu tranh với xương trong bát, cũng không ngẩng đầu lên nói: “Chính là có người muốn hại Thẩm Lệ, lấy quần áo của cô ấy, muốn chụp ảnh cô ấy…”
“Em biết tôi không phải hỏi chuyện đó.” Mạc Đình Kiên lạnh lùng ngắt lời cô, xung quanh đều tràn ngập lạnh lẽo.
Hạ Diệp Chi đột nhiên không còn hứng thú ăn tiếp, xoa xoa tay đứng lên nói: “Tôi ăn no rồi.”
Tối qua lúc anh ném cửa ra ngoài, sao không hỏi, sao không nói?
Bây giờ đi chất vấn ngược lại cô?
Mạc Đình Kiên rõ ràng không có ý định buông tha cho cô đơn giản như vậy.
Anh đứng lên, bước một bước dài về phía trước, hai ba bước liền đuổi kịp Hạ Diệp Chi.
Mạc Đình Kiên kéo tay cô, ôm cô vào trong lòng mình, tay kia cầm cằm cô, giọng trầm xuống: “Hạ Diệp Chi, em nhìn tôi đây.”
Hạ Diệp Chi nghiêm túc nhìn chằm chằm vào mặt anh vài giây, sau đó gật đầu nói: “Vẫn đẹp trai như hôm qua.”
Giọng giống như có lệ này của cô, khiến Mạc Đình Kiên không khống chế được càng tăng lực trên tay.
Hạ Diệp Chi nhíu mày, cười như không cười: “Làm tôi đau đấy, làm sái chân tôi coi như không tính, bây giờ còn muốn làm tôi gẫy xương cổ tay, trật khớp cằm?”
Mạc Đình Kiên ngừng lại, sắc mặt trầm xuống như dọa người.
Hạ Diệp Chi bị ép giương cằm lên, nhưng không tỏ ra chút nào hoảng hốt, ngược lại kiêu ngạo như một nữ hoàng, không chút nào yếu thế đối diện với anh.
Thế nhưng, con ngươi đen nhánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754398/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.