Xuất phát từ bản năng sinh tồn, Hạ Diệp Chi quay đầu muốn đi ngược lại.
“Đứng lại.”
Giọng nói trầm thấp quen thuộc của Mạc Đình Kiên vang lên sau lưng, Hạ Diệp Chi cứng đơ người.
Cô cứng ngắc quay đầu lại nhìn về phía Mạc Đình Kiên, bình tĩnh nói: “Tôi chỉ muốn đến phòng rửa tay mà thôi.”
Mạc Đình Kiên người cao chân dài, bước chân cũng dài, anh đi tới đứng trước cô rồi buông mắt từ từ quan sát, khi ánh mắt chạm đến khối u lớn trên trán, rất rõ ràng con ngươi anh co lại một chút.
Nhưng anh vẫn nhướn mày nói: “Đi đi, tôi chờ cô.”
Hạ Diệp Chi: “…”
Cô không thể làm gì khác ngoài việc kiên trì vào phòng vệ sinh.
Hạ Diệp Chi trở lại phòng vệ sinh, phiền não gõ cái trán của mình lại vô tình gõ lên cục u kia.
“Ây da…” Đau chết mất.
Cuối cùng, sau một lúc lề mề cô mới đi ra ngoài.
Thẩm Lệ và Cố Tri Dân đi đâu không biết, chỉ thấy một mình Mạc Đình Kiên đứng đó đợi cô.
Bộ âu phục trên người anh lúc nào cũng gọn gàng tỉ mỉ như vậy, thân hình thon dài cao ngất, cho dù anh có đứng trước cửa phòng rửa tay thì hình ảnh vẫn đẹp mắt như thế.
“Hai mươi phút.” Mạc Đình Kiên giơ cổ tay lên nhìn thoáng qua.
Ngay lúc vẻ mặt Hạ Diệp Chi khó hiểu anh nói: “Cô bị táo bón à?”
Hạ Diệp Chi ngẩn người một lát rồi ho sặc sụa: “Khụ khụ…”
Mạc Đình Kiên hơi trầm ngâm, lập tức dùng bộ dáng cực kỳ nghiêm túc nói: “Lát nữa để Thời Dũng giúp cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754363/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.