Mạc Đình Kiên không quan tâm đến Cố Tri Dân, anh ấy có dự cảm rồi quay người nhìn Hạ Diệp Chi, như muốn giữ chặt lại con người Hạ Diệp Chi đang muốn bỏ chạy kia.
Hạ Diệp Chi cứng đầu quay người muốn rời đi, thì bị Mạc Đình Kiên gọi lại: “Hạ Diệp Chi.”
Hạ Diệp Chi quay đầu nhìn anh ấy, nụ cười cứng nhắc: “Mọi người cứ tiếp tục đi, tôi chỉ là đi ngang qua thôi.”
Cô ấy nói dứt lời, rồi đi ngang bên cạnh họ, đến phòng bếp để rót cốc nước.
Lúc đi ra, Mạc Đình Kiên và Cố Tri Dân không còn nói chuyện nữa.
Cố Tri Dân vừa nhìn thấy cô ấy liên cười ha ha, bộ dạng nịnh nọt: “Diệp Chi, Thẩm tiểu Lệ có gọi điện cho cô không?”
“Có.” Hạ Diệp Chi cầm cốc nước rồi người xuống chiếc ghế sofa trống đối diện với hai người họ.
Cố Tri Dân nghe cô ấy nói vậy, thoáng phát ánh mắt sáng hẳn lên.
Nhưng câu nói tiếp theo đây của Hạ Diệp Chi lại làm dập tắc ánh sáng trong đôi mắt của anh ta.
“Cô ấy nói với tôi rằng anh là tên cặn bã.” Khi Hạ Diệp Chi nói, cô cười híp mắt, bộ dạng cô khi đó chẳng có chút gì đả kích anh ta cả.
Nhưng Cố Tri Dân nghe xong thì lại để câu ấy lọt tai.
“Tôi bị oan, tôi chẳng làm chuyện gì đó với hai cô gái đó cả, ngay hôm đó tôi ở…” Đột nhiên anh ta ngừng nói, anh ta ngẩng đầu nhìn Mạc Đình Kiên, rồi lại im lặng.
Mạc Đình Kiên lại làm gì đó một cách bí mật, để Kim Hải và Thịnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754354/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.