Hạ Diệp Chi rõ ràng cảm nhận được cơ thể Mạc Đình Kiên cứng đờ ra, thậm chí ngay cả hơi thở của anh cũng trở nên nặng nề.
Lúc trước khi anh hôn cô… hình như cũng có phản ứng như vậy.Lúc đó anh đã có phản ứng rồi ư?
… Tên này đúng là một kẻ lưu manh!
Cũng may ở góc này ánh đèn chỉ lờ mờ, Mạc Đình Kiên không nhìn thấy khuôn mặt ửng đỏ của cô. Nếu không, anh ta nhất định sẽ cười nhạo cô.
Đột nhiên, một bàn tay to lớn trùm lên tay cô, giọng nói trầm thấp của Mạc Đình Kiên cũng vang lên bên tai: “Đừng run. Nắm chắc một chút.”
Vừa rồi lúc cô chủ động chỉ là muốn cho Mạc Đình Kiên đẹp mặt. Bây giờ bị Mạc Đình Kiên nói như thế, cảm giác xấu hổ chớp mắt chợt xông lên. Cô chỉ muốn lập tức rút tay về.Nhưng Mạc Đình Kiên lại không cho cô cơ hội, anh ấn chặt tay cô. Bàn tay còn lại siết chặt lấy vòng eo thon thả của cô. Hai người hệt như một đôi tình nhân đang thân mật ôm ấp. Anh dường như không nhận ra cô muốn lui lại, nói như khen ngợi: “Năng lực học tập của cô rất cao.”
Hạ Diệp Chi cắn môi. Tay không rút lại được, tức giận đến mức trực tiếp dùng sức bóp chặt.Mạc Đình Kiên khẽ rên lên một tiếng, nghiêng đầu hôn lên cần cổ của cô, giọng nói khàn khàn kì lạ, mơ hồ lộ ra chút khó nhịn: “Nhẹ một chút…”
Giọng nói của anh ta nghe không khó chịu chút nào. Ngược lại còn lộ ra một chút thoải mái như đang hưởng thụ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754347/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.