“Cám ơn.” Hạ Diệp Chi cười nhẹ nhìn Tiêu Thanh Hà.
Mặc dù Hạ Diệp Chi nói cám ơn nhưng Tiêu Thanh Hà luôn cảm thấy nụ cười của cô có ý nghĩ sâu xa khác, hình như đôi mắt mèo trong suốt kia đã biết hết mọi thứ.
Tiêu Thanh Hà không tự chủ được rùng mình một cái, trong giây lát không giữ chắc, làm rơi đũa trong tay xuống đất.
Hạ Diệp Chi khom người giúp bà ta nhặt đũa lên: “Mẹ nên cầm đũa cho chắc, nếu lần sau còn làm rớt thì lúc đó chưa chắc có con ở bên cạnh giúp mẹ nhặt đũa.”
Giọng cô chậm rãi, dịu dàng nhưng Tiêu Thanh Hà nghe vào tai lại cảm thấy dường như có ý nghĩa sâu xa nào đó.
Tiêu Thanh Hà hơi nhíu mày, vẻ mặt lại hiện ra vẻ vui cười: “Chỉ vô tình thôi mà.”
“Vậy à?” Hạ Diệp Chi không nói gì nở một nụ cười, đứng dậy: “Con ăn no rồi, con ra ngoài trước.”
Thật ra từ nãy đến giờ cô chưa hề chạm vào đũa.
Hạ Lập Nguyên cau mày nhìn Hạ Diệp Chi đi ra ngoài, ông ta luôn cảm thấy Hạ Diệp Chi có điểm gì quái lạ.
…
Hạ Diệp Chi vừa ra khỏi phòng làm việc của Hạ Lập Nguyên thì tất cả biểu cảm trên mặt hoàn toàn biến mất chỉ còn vẻ lạnh lẽo thấu xương.
Vừa rồi cô biết là Tiêu Thanh Hà cố ý lấy lòng nhưng cô không hề rung động chút nào.
Qua nhiều năm như vậy, bà ta đều vẫn muốn dối mình dối người như thế.
Những năm qua nếu Tiêu Thanh Hà yêu thương cô dù chỉ có một chút thì cũng không đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754331/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.